"Đối với Vespa đời cổ hay gọi như các tay chơi xe là "Ong cổ", hình dáng, kết cấu, động cơ hay tiếng nố chỉ là bề nổi. Điều thích và quan trọng nhất là nó làm mình sống chậm lại và trầm hơn", Hoàng Lê Tùng, FSE. BU6, FPT Software, trần tình về thú chơi xe cổ của mình.
Tùng bắt đầu mê Vespa từ năm 2002, khi ông anh rể hiện tại (lúc đó đang cưa chị gái Tùng) có một chiếc Vespa Excel và thường “cưỡi” đến nhà Tùng chở chị gái đi chơi. Thấy xe lạ mắt và có tiếng nổ hay quá nên Tùng nài nỉ mượn anh cho chạy thử.

Nghĩ thằng em vợ “non gan” nên anh rể tương lai dọa dẫm “không đi được, vì côn tay, số tay khó vận hành”. Thế nhưng “máu” trong người đang lên, lại thêm có tí năng khiếu về xe nên Tùng chả ngại, cậu nhảy bừa lên xe và “dông” một mạch ra đường cao tốc.

Một trong những chiếc xe yêu thích của Tùng

Sau đận ấy, cậu bị Vespa thuyết phục hoàn toàn vì không ngờ nó khỏe thế. “Mình nhớ, khi đó chạy cùng một chiếc Dream của thằng bạn và nó chạy sao mình chạy vậy, thậm chí có những lúc nó đuổi không kịp vì cấu tạo động cơ khiến Vespa “đề-pa” rất tốt”, Tùng nhận xét.

Dù thích từ năm 2002, nhưng phải 5 năm sau cậu mới “tậu” cho mình chiếc Vespa đầu tiên. Trong thời gian đó, Tùng lọ mọ tìm hiểu thông tin trên các diễn đàn, cảm thấy đã có được tương đối kiến thức và kinh tế nên mới quyết định mua chiếc xe của một “lái buôn” có tiếng trên diễn đàn cậu tham gia. Đó là chiếc Vespa Sprint 150, sản xuất năm 1968 tại Italy. Dung tích xi lanh 150 cm3, bánh 10 inches, xe 2 stroke, 4 số và côn đều vận hành bằng tay.

Trong tiếng Anh, Sprint có nghĩa là “Vua nước rút” và theo kinh nghiệm của Tùng, đối với một chiếc Sprint gần như nguyên bản (sơn gin còn mới, máy chưa bung) thì quả thật nó xứng đáng với cái tên đó, tất nhiên là tại thời điểm những năm 60 thế kỷ trước.

Chẳng thế mà dân chơi Vespa thường có câu cửa miệng “Một trăm lời nói không bằng tí khói Sprint”.

Tùng bảo, có một vài điểm khiến cậu thích Vespa hơn những loại xe khác, đó là cảm giác khi chạy một chiếc xe sử dụng côn tay thì nó ra dáng đàn ông hơn, thứ nữa là cậu có hơi hướng thích những thứ cổ điển, phá cách. Và điều quan trọng là cậu mê tiếng nổ đặc trưng của xe.

Dân chơi Vespa cho rằng, tiếng nổ của Vespa cũng như tiếng nói của một người con gái. Cho dù em có đẹp, chân em có dài đến mấy, cốp em có to đến mấy mà giọng nói lại ồm ồm vịt đực hay nghẹt mũi thì quả là mất hứng. Vì thế xe “ngon” đồng nghĩa với tiếng nổ cũng phải “ngon” theo.

“Chạy xe ban đêm ở những quãng đường vắng, cảm giác bồng bềnh khi lướt trên đường cùng tiếng nổ ấm áp, thấy thật phiêu”, Tùng mơ màng hồi tưởng.

Hiện, Tùng sở hữu hai chiếc Vespa Sprint 150 sản xuất những năm 1968 và 1970. Ngoài ra là hai chiếc Lambretta LI 150 (năm 1964) và Lambretta TV 175 (năm 1966).

Không như nhiều người “đắp chiếu” ngắm xe, hằng ngày, Tùng sử dụng các “tình yêu” trên để đi làm và đi chơi như một phương tiện hàng ngày.

Theo dân nghiền Vespa, mua và sử dụng một chiếc không phải là chuyện khó, nhưng để chăm sóc chúng đúng cách mới là gian nan. Tùng cũng không ngoại lệ.

Thông thường như người khác, đi xe xong có thể dựng bất cứ chỗ nào nếu tiện, nhưng riêng Tùng, tìm chỗ dựng xe cũng khiến cậu “đau đầu”.

Mỗi lần vào bãi gửi xe là mắt cậu lại căng lên như ra-đa, dò tìm bốn phía, xem có chỗ nào đẹp, thoáng để dựng nhằm tránh va chạm cho xe, đồng thời phải luôn miệng dặn dò người giữ xe để ở đâu, không dắt đi chỗ khác.

“Người không quen Vespa cổ rất khó dựng, hạ chân chống và dắt xe, nhất là số ở tay nên khi dắt không để ý mà vào số thì loay hoay chán chê xe vẫn đứng im”, anh phân bua.

Ngay cả đến việc rửa xe, Tùng cũng thường tự rửa vì ra hàng người ta không thể rửa kỹ từng ngóc ngách như mình được. Thêm nữa tự chăm sóc cho xe cũng là một việc thú vị vào những ngày nghỉ.

Đối với Vespa, mọi thứ đều có thể làm giống được, duy chỉ có tiếng nổ thì chẳng giống ai. Đó là một trong những điều đặc biệt về dòng xe này.

Chia sẻ kinh nghiệm mua và sử dụng xe, Tùng bảo, đầu tiên cần tìm hiểu kỹ khi mua xe, tránh tham rẻ để rồi hỏng suốt ngày, vận hành rất khó chịu dẫn đến nhanh chán. Thêm nữa là đừng chạy xe theo phong trào, khi nào thích thật sự, bỏ công sức ra nghiên cứu về nó trước khi quyết định sở hữu.

Hầu hết người chơi Vespa cổ đều biết những nhu cầu thiết yếu của “cô nàng đỏng đảnh” này. Ví dụ như cần pha bao nhiêu nhớt với loại xăng nào để bôi trơn, bao lâu thì phải “sờ” vào bugi, xác suất dắt bộ và các phương án đối phó khi “nàng” dở chứng… Tùng bảo thuộc “nằm lòng” những phương cách đó, nhưng ít khi phải dùng đến.

Khi sở hữu một chiếc xe tốt thì nó lành và không hề đỏng đảnh. Trong trí nhớ của Tùng, chỉ có một lần xe gặp sự cố. Hôm đó, khoảng 11h đêm, trời mưa tầm tã, cậu đang bon bon trên đường thì xe thủng săm. Mặc dù có bánh dự phòng có thể thay thế luôn nhưng hôm đó trời mưa rất to nên không thể thực hiện được.

Tùng đành vào số 1, vừa dắt xe vừa chạy theo nó và vừa phải giữ thăng bằng, thẳng lái cho xe trong điều kiện thời tiết đó.

Khi về được đến nhà, cậu nằm vật ra, thở hồng hộc tầm 15 phút mới lấy lại được trạng thái bình thường. “Đó cũng là lần duy nhất chiếc xe của mình làm khổ mình trên đường”, anh kể.

Tính vốn được liệt vào hàng “láu táu” nhưng những người quen biết Tùng cho rằng từ khi chơi với những “ong cổ”, cậu có vẻ sống chậm lại và trầm hơn. Điều này cũng được chủ nhân lý giải: “Khi chạy Vespa, mình phải giữ gìn xe nên không thể làm gì cũng hấp tấp, vội vàng. Mọi thứ đều phải hết sức cẩn trọng thì mới chơi được”.

Đồng quan điểm với Tùng, một “cao thủ” khác về Vespa đang “mai danh ẩn tích” tận Ngũ Hành Sơn là Trần Anh Quốc Cường (FPT City Đà Nẵng) cũng cho rằng “sự hời hợt, nóng vội không có bên xe Vespa”.

Cường bảo, anh mê Vespa như con người ta sinh ra đã biết thở, bởi nó là một phần của tuổi thơ anh.

Ngay từ bé, anh đã thường leo lên xe và được ba chở đi khắp nơi, nghe tiếng “bình bịch” mãi thành ra thân thương, quen thuộc và đâm “nghiền”. Sau này, khi lớn lên, đọc thêm thông tin, mày mò tìm hiểu về giá trị lịch sử của Vespa và Piagio anh lại càng thích thú.

Chiếc Vespa đầu tiên Cường có được là do ba anh để lại - Vespa Sprint đời O16. Đây là đời cuối của dòng Sprint trước khi hãng Piagio chuyển sang dòng PX, loại xe có đề và xi-nhan.

Anh Cường đúc kết: "Chơi Vespa như uống cafe vậy, muốn nhanh thì phải từ từ".

Phải đến chiếc xe thứ hai Cường mới tự mua bằng chính tiền của mình. Chiếc xe Cường mua được của một ông cụ đang chạy ngoài đường. Hồi đó là năm 2002, mới vào làm ở FPT, lúc đó lương còn chưa xông xênh lắm, nghĩ Vespa rẻ nhất trong các loại xe nên Cường sáp vào hỏi mua hú họa, ai dè ông cụ bán thật.

Hiện, Cường sở hữu 6 chú “Ong cổ” vào loại quý hiếm ở Đà Nẵng: 1 Vespa 50 cc (loại này cực hiếm, Việt Nam còn khoảng 10-15 xe), 1 Standar, 1 Sprint, 1 Pajifa, 1 Super và 1 LX125 đời mới mà anh vừa tậu cho bà xã (dòng PX sản xuất tại Ấn Độ).

Trong số các xe kể trên, Cường “cưng” nhất chiếc Sprint 150 cc màu đen của ba để lại, bởi đó là kỷ niệm gắn liền với tuổi thơ. Chiếc thứ hai cũng được Cường “cưng” không kém là Mini 50 cc vì đây là quà anh mua cho người yêu ngày xưa (nay là bà xã). “Đồng chí vợ mới chỉ ngồi lên chiếc xe này để chụp ảnh chứ chưa dám dong xe chạy lần nào”, Cường nói.

Mỗi người mê Vespa theo một kiểu khác nhau. Riêng Cường, anh mê Vespa nhất ở kiểu dáng. Đối với anh, kiểu dáng của “ong cổ” quả là bất hủ, là “đỉnh của đỉnh”. “Có Vespa rồi, các kiểu xe khác khó mà đẹp hơn nó”, anh khẳng định.

Kinh nghiệm của “chuyên gia” cho rằng, cách chăm sóc Vespa tốt nhất là thường xuyên cho bạn bè mượn đi, bởi nếu không đi thường xuyên, xe sẽ bị gỉ sét và hỏng hóc ngay. “Nếu xe được đi thường xuyên thì 50 năm vẫn chạy tốt”, Cường khẳng định.

Thông thường, khi xe hỏng, anh tự tay chỉnh sửa, một phần bởi đưa ra thợ không yên tâm, phần khác là do đám xe của anh cũng không hay hỏng. “Chỉ là xăng nhớt không đều gây dính chấu bugi thì mở ra lau chùi thôi, chứ kết cấu của Vespa cực kỳ đơn giản, đến mức hầu như ít hư hỏng nặng”, anh nói.

Bác lại nhiều lời xầm xì chơi Vespa chắc tốn tiền lắm”, Cường khẳng định: “Chơi Vespa toàn lãi. Thường chỉ mất ít tiền lúc đầu vì Vespa là xe cổ, ngày càng hiếm nên giá càng đắt. Nếu có mua đi bán lại cũng ít khi bị lỗ”.

Đơn cử như chiếc Vespa Mini anh mua cho vợ là của một bác sửa xe máy tại cổng Khu công nghiệp Tân Bình (khi anh còn làm Quản đốc Nhà máy FPT Elead). Bác sửa xe bảo: “Mua làm gì cái “của nợ” này, sao không mua xe đời mới mà đi, có 1 triệu đồng thì đưa đây”. Cường gãi đầu gãi tai móc túi bảo chỉ còn 500 nghìn đồng nên nếu ưng thì bán. Hỏi vu vơ thế thôi, ai dè bác gật luôn, thế là anh dắt xe đi, trong lòng đầy hỉ hả.

Vừa mua xong, về nhà Cường đăng hình ngay lên diễn đàn Vespa, mọi người vào trả giá vài triệu đồng ngay. Sau đó, Cường sửa “con” này hết 5 triệu đồng tặng vợ sắp cưới. Anh hóm hỉnh: “Tặng thế mà lời đấy, bởi cưới vợ xong xe vẫn lại là của mình”.

Thấy thú chơi của chồng cũng ổn nên vợ anh ủng hộ nhiệt liệt. “Không ủng hộ, mình mà thay Vespa bằng hoa hậu thì càng khổ”, Cường nói vui.

Để trị “thói đỏng đảnh” không đúng lúc của Vespa, theo Cường, người chơi cần phải hiểu, đam mê và điều quan trọng là phải luôn mang theo bugi dự phòng.

“Đi Vespa như uống cà phê vậy, muốn nhanh thì phải từ từ”, anh đúc kết.

Quảng cáo

    
Màn khung cao cấp Thu Trang. 650- 1.100/ bộ. LH: 0985 622 205- 0975 574 997