Ngày 04/10/2011, sau khi đã nghiên cứu đầy đủ các thông tin về việc mua xe máy cũ (giá tiền, thủ tục, kể cả những điều cần chú ý, thủ đoạn, các chiêu thức lừa đảo, cách xem xe.v.v.), tôi đã quyết định mua một xe cũ với thông tin rao vặt trên website muaban.net như sau : “Mình đang cần bán Piaggio LX125 VN màu vàng kem, khóa từ ĐT, mới ĐK t9/2011, đi 50km, mới tinh, chính chủ trong ĐK, biển 5 số 29F1, giá 59,5tr. LH 0936527886, MTG.LH: 0936527886”. Với kinh nghiệm mua bán qua mạng, tôi cũng đã search số điện thoại người bán trên google (nhưng đáng tiếc là search nhầm) nên đã an tâm liên hệ để mua với giá 55 triệu. Hôm sau (ngày 05/10/2011), tôi đã đến điểm hẹn giao dịch tại 380 Thuỵ Khuê với em trai (vì trời mưa to nên tôi đã không đi cùng 1 thợ xe làm tại điểm bảo dưỡng của Xuân Cầu nữa vì nghĩ xe mới mà giấy tờ đảm bảo thì không phải lo).
Đến nơi, chị chủ cửa hàng (tên Ngọc) nói: vì trời mưa nên xe máy chị để ở nhà, chị đi ô tô đến. Chị gọi điện bảo chồng mang xe đến (mà lúc sau là một anh xe ôm). Sau đấy, nhân thời gian chờ, chị đưa cho tôi xem đăng kí xe và hộ chiếu (bản phô tô). Với lí do rất hợp lý, chị nói: xe này chồng chị mới mua tặng chị hôm sinh nhật, chị đi ô tô nên không đi mấy, số công tơ chỉ hơn 40km, chị chỉ đi từ nhà đến chỗ gửi xe ô tô mà để bãi xe cũng phí, xe mới nên em cũng chẳng cần xem nhiều, cứ thế mà lấy đi thôi; chị đang có việc cần tiền nên bán đi. Và dường như để củng cố thêm niềm tin của người mua, chị nói nhà chị ở Thuỵ Khuê đây, giấy tờ chính chủ, địa chỉ cụ thể. Chị còn chỉ hộ chiếu ngày sinh của chị là 04/09/1974, mobiphone cũng vừa khuyến mại tặng chị 80.000đ nhân sinh nhật, tháng trước tặng rồi, tháng này lại tặng nữa chồng, chị mua tặng xe chị hôm 05/09 đúng sinh nhật..v.v.. Tôi hỏi về sổ bảo hành cũng như giấy tờ mua bán, chứng minh thư… Chị bảo, chứng minh thư chị bị mất, giấy tờ mua bán nộp khi đăng kí xe, xe chồng chị mua nên sổ bảo hành chồng chị cũng cầm. Tôi hỏi địa điểm mua xe, chị bảo mua ở đại lý. Tôi hỏi chị mua ở Bà Triệu à, chị nói hình như ở Hàng Cót nhưng em cứ mang xe ra bất kì điểm bảo hành nào của xe cũng được. Khi tôi hỏi về sổ bảo hành, chị nói, chồng chị cầm nhưng cứ yên tâm cầm xe về, chị sẽ để sổ ở đây, đến lấy lúc nào cũng được, nếu bận chị sẽ bảo xe ôm mang đến chỗ làm cho. Khoảng thời gian chờ đợi đủ để tôi và chị có thể nói vài câu chuyện.

Tôi kể đoạn đầu có vẻ dài dòng để mọi người có cái nhìn cụ thể. Bản thân tôi tuy không có kinh nghiệm nhưng cũng tìm hiểu đầy đủ các thông tin cần thiết về việc mua bán xe. Tuy nhiên, ở trường hợp này vấn đề mà tôi quan tâm nhiều nhất khi mua xe là vấn đế giấy tờ. Thông tin xe chính chủ, giấy tờ ghi “Đăng kí lần 1” ngày 21/09/2011, tên, địa chỉ người bán cũng trùng với giấy đăng kí, hộ chiếu còn phô tô tất cả trang chứa thông tin ( ngay cả thông tin con gái chị, hành trình xuất nhập cảnh qua Thái Lan…) và việc chị chủ khẳng định “xe mới, cứ thế đi thôi” đã làm tôi không chú tâm xem xét. Mặc dù tôi thấy có rất nhiều điểm lạ như: xe ôm mang xe đến chứ không phải chồng chị (lý do: chồng chị bận đi làm và giao cho xe ôm), chị mua hoa quả mà không trả ngay tiền người bán, cố nán lại dò xét việc em trai tôi xem xe xong mới vào lấy tiền. Ngoài ra còn nhiều nguyên nhân khách quan gây ngộ nhận như xe mới (xe đã được tân trang lại toàn bộ), mưa to, em trai tôi bị cận nên đã không phát hiện ra sự không đồng nhất về màu sơn giữa các bộ phận của xe (mà việc này sẽ nhìn thấy dễ hơn khi trời tạnh ráo). Tuy nhiên, có lẽ do sức khoẻ không tốt, tôi không tỉnh táo nên đã quyết định mua xe vì nghĩ chỉ cần sổ bảo hành sẽ chứng minh được thời gian mua xe. Tuy nhiên khi hỏi thì chị Ngọc nói: Sổ bảo hành chị để trong két sắt ở nhà, em lấy sau nhé, tôi nói: em sẽ đưa chị về nhà lấy. Thì chị lại bảo là chồng đã cầm đi, e cứ yên tâm, chị ở đây rồi, lấy lúc nào cũng được. Tôi không biết lúc đấy tại sao mình đã có ý thức cảnh giác từ trước, thậm chí phát hiện ra rất nhiều điểm lạ rồi mà vẫn đồng ý mua xe, có lẽ vì lớp vẻ ngoài đáng tin của người phụ nữ (cả về ngoại hình, giọng nói năng nhỏ nhẹ, thân tình lẫn chiếc ô tô mà chị đưa ra làm người ta không bao giờ nghĩ chị có thể lừa người khác) và quan trọng nhất là giấy tờ xe (xe chính chủ, địa chỉ cụ thể mới đăng kí, lại là lần 1- mặc dù tôi biết xe cũ có thể đăng kí sang tên lại với biển số mới).

Trước khi mua xe tôi đã định làm thủ tục sang tên nên đã in toàn bộ những giấy tờ cần thiết trong khi chị Ngọc tỏ ra là người không có kinh nghiệm nhiều (mặc dù sau này tôi mới biết chị đã mua bán xe rất nhiều lần) nên đồng ý với mọi giấy tờ mà tôi yêu cầu. Tôi đã định sau khi làm xong giấy mua, bán, cho, tặng xe có chứng thực của UBND thì mới đưa tiền nhưng vì chị bảo phải trao tiền luôn ở đây và chị sẽ ra UBND phường với tôi nên tôi đã đồng ý dù vẫn lăn tăn. Tuy nhiên, khi đến UBND Phường Thuỵ Khuê, các cán bộ làm thủ tục ở đây nói: Ở đây không chứng thực giấy này, chị Ngọc làm bao nhiêu lần rồi thừa biết điều này (câu nói này đã làm tôi thêm nghi ngờ) và còn nói thêm: chị Ngọc hãy hỏi người nhà chị ấy (ám chỉ anh Vinh- chủ tịch Phường). Tôi nêu ra, Thông tư Số: 36/2010/TT-BCA về đăng kí xe có nêu:  “3.1.7. Giấy bán, cho, tặng xe của cá nhân phải có chứng thực của Ủy ban nhân dân xã, phường, thị trấn đối với chữ ký của người bán, cho, tặng xe hoặc có xác nhận của cơ quan, đơn vị công tác.” Thì các cán bộ ở đây nói rằng : Đấy là thông tư cũ từ năm nào rồi, mấy năm nay UBND không làm, nếu muốn thì đi Công chứng. Chị Ngọc thấy vậy liền bảo tôi về để nghiên cứu, mai quay lại đây tính sau. Tiền đã đưa nên tôi muốn phải có đảm bảo chắc chắn về việc mua bán nên nói về thông tư và về việc nếu đi công chứng theo luật thì cả 2 vợ chồng chị phải đi (vì là tài sản chung). Có lẽ chị cũng không muốn người chồng phải xuất hiện nên chị đã lên gặp Chủ tịch phường (mà chị nói là người nhà) để lấy chữ kí. Trong lúc chờ chị lấy chữ kí (trình bày có vẻ rất lâu), tôi đã cảm thấy nghi ngờ nên yêu cầu em trai mang xe đến hiệu sửa xe gần nhất để hỏi về xe, nhưng có lẽ do trình độ hạn chế nên họ nói muốn xem phải bổ máy ra và họ nói xe này chắc là xe mới. Chính điều này làm tôi tạm yên tâm nên sau khi chị Ngọc đi xuống với Giấy mua, bán, trao, tặng xe đã được Chủ tịch UBND phường kí và cũng có dấu đỏ xác nhận của phường tôi tạm lấy xe về. Chị yêu cầu tôi đưa 100.000đ nói là “share” tiền vì chị phải đưa “người nhà chị” 200.000đ. Tôi xem giấy và chỉ thấy trong giấy mua bán xác nhận về hộ khẩu của chị Ngọc nên lấy làm lạ, hỏi thì chị nói ở đây chỉ xác nhận như thế thôi (dĩ nhiên điều này hoàn toàn hợp pháp và dường như không liên quan đến hợp đồng của tôi). Tôi không biết phải làm như thế nào nên nói, em sẽ mang giấy này về hỏi lại; chị Ngọc cũng đồng ý sẽ làm lại giấy khác cho tôi nếu giấy này không hợp lệ.

Tôi mang xe về nhưng vẫn cảm thấy băn khoăn, lúc này trời đã tạnh mưa và khi đi được một đoạn đường, tôi phát hiện sự không đồng nhất về màu sơn của xe, tôi dừng xe lại kiểm tra thì thấy dưới cổ xe có hiện tượng bong tróc sơn. Lúc này tôi mới giật mình nghi có sự chẳng lành và tự trách mình đã không xem xe lúc đầu. Tuy nhiên vì nghĩ, tiền đã đưa, chị Ngọc cũng đã chắc chắn với tôi về việc sẽ đưa sổ bảo hành nên tôi đã gọi điện cho chị Ngọc. Tôi nói về việc đã nhờ thợ xe gần nhà kiểm tra và thấy xe đã bị sơn lại thì chị nói với tôi một cách bình thản như với trẻ con: Chị không biết tại sao, xe chị là xe mới, e phải biết là xe đăng kí lần 1 chứ có phải lần 2 đâu? Có lẽ do quá trình vận chuyển bị sước nên đại lý họ sơn lại hoặc thợ của em nhìn nhầm. Chị cam đoan sẽ đưa sổ bảo hành cho tôi trong tối nay vì bây giờ nó đang ở xe chồng chị. Tôi yêu cầu được đến chỗ làm của chồng chị để lấy, chị viện lý do chồng chị làm giáo viên thể dục ở tận Nhổn. Nhưng vì linh cảm không lành nên tôi kiên quyết bảo xa cũng đến lấy, thì chị bảo bây giờ chồng chị phải dậy, không ra được và hẹn tôi 6h tối tại nhà. Đến giờ hẹn, chồng chị không ra mà để cô giúp việc đưa và lúc này tôi mới tá hoả khi được biết: Sổ bảo hành là tên một chị khác và xe đã mua từ 22/12/2009. Tôi hỏi thì chị nói rất lung tung và vô lý (trong khi chị đã mua bán xe LX nhiều lần). Cuộc gọi đã được tôi ghi âm lại: “…sổ bảo hành sản xuất hàng loạt, e có tưởng tượng được không, mình đi bảo hành ô nào nó sẽ cấp ô đấy chứ không căn cứ vào ngày mình mua? Chị chưa cấp ngày nào, e cứ về bảo hành bình thường thôi, tại vì cái quyển bảo hành cái ngày nào nó in ra là cái ngày nó in ra như thế thôi…” Tôi nói về ngày mua xe in trên sổ là 22/9 chị bí quá nói: cái đó chị làm sao biết được vì chồng chị từ khi mua đã để trên ô tô, chị chưa nhìn thấy hình thù thế nào (ban đầu chị nói để ở két). Tôi đã biết chắc chắn bản chất của sự việc, nên đã yêu cầu chị làm xác nhận về tình trạng xe (vì có đọc một bài báo nói về việc nếu chủ xe xác nhận về tình trạng chiếc xe thì có thể làm bằng chứng về vụ việc), lúc đầu chị không đồng ý nhưng rồi cũng xác nhận “Tôi mua chiếc xe này ngày 05/09/2011… tôi cam đoan xe là xe mới, chưa hỏng hóc, thay và sửa chữa gì”. Tuy nhiên, để làm rõ, ngay buổi tối hôm đấy tôi đã gọi lại cho chị. Sau mấy cuộc gọi, một người đàn ông xưng là chồng chị nghe máy. Ban đầu anh vẫn nói anh mua tặng vợ nhân sinh nhật và anh còn trách vợ vì bán mà không hỏi ý kiến. Tôi thắc mắc về việc thấy số điện thoại của chị đăng tin bán liên tục nhiều loại xe khác nhau từ SH, LX trắng, đen, …trong một thời gian ngắn, và mới gần đây thôi cũng đã rao bán một chiếc LX khác .v..v… Anh tỏ ra là người quá am hiểu pháp luật nói: anh không phạm pháp, không làm gì sai, đấy là do tôi, a không lừa ai cả, xe anh là xe mới, mua của người quen, họ ít đi nên nó là xe tốt, tôi không có chuyên môn thì đừng nhận xét. Tôi nói nếu không phải vì những lời của chị thì tôi sẽ không mua xe khi chưa có sổ bảo hành, và nếu có sổ bảo hành ngay từ đầu thì tôi đã không ngộ nhận về tình trạng xe. Tôi đã bị mua đắt lên 10 tr vì xe sản xuất 2009 thì chỉ có giá từ 40-45tr. Cuối cùng anh cũng phải thừa nhận: nghề nào muốn kiếm được tiền thì cũng phải làm như vậy và nói nếu không thích nữa thì anh mua lại xe của tôi với giá 50tr (tôi đã ghi âm lại cuộc gọi này). Sáng hôm sau, để chắc chắn, tôi đã mang xe ra đại lý Xuân Cầu ở 68 Lê Văn Lương kiểm tra và được biết: Đây là xe 2009, độ lại thành xe 2010, xe đi được khoảng 1 vạn km ( trong khi số công tơ mét đã được gẩy lại còn khoảng 50km)  và giá của xe mua vào 40tr, bán ra 45tr. Người thợ khuyên tôi nên bán lại còn hơn để 1 tháng sau sẽ bị lỗ 10tr. Tôi đã quyết định bán lại. Mặc dù tôi cũng biết những điều cần phải làm khi mua xe cũ nhưng tôi đã chủ quan để chỉ trong 1 ngày không kể các khoản chi phí khác tôi đã bị mất 5tr đồng.

Tôi viết bài viết này gửi tới mọi người, để những người có ý định mua xe cũ cẩn thận hơn. Vì hôm nay tôi đã thấy thông tin bán chiếc xe (mà tôi mới bán lại cho chủ cũ của nó) lại được rao trên mạng (trước đó tôi thấy chị Ngọc đã phô tô rất nhiều bản hộ chiếu). Tôi đã chụp ảnh lại đầy đủ các giấy tờ giao dịch cũng như ghi âm lại cuộc gọi với vợ chồng chị Ngọc để làm thông tin xác thực. Tôi thiết nghĩ nếu tôi không làm gì đó thì sẽ có rất nhiều người sẽ mua phải xe không đúng với giá trị thực của nó như tôi. 

Tôi xin chân thành cảm ơn!

(Theo Vatgia)

Danh sách các đại lý chính thức của Piaggio Việt Nam:



Gửi bình luận

Họ tên
Email
Tiêu đề
Nội dung
Mã xác nhận

Quảng cáo

    
Màn khung cao cấp Thu Trang. 650- 1.100/ bộ. LH: 0985 622 205- 0975 574 997